Đàn ông đáng tôn trọng là phải biết bao dung để quên đi quá khứ của đàn bà

Tôi từng có một thời gian yêu một người rất lâu, yêu tới mức không muốn buông tay, cố chấp giữ lấy một chút hy vọng dù nhỏ nhoi.

Anh ấy cho tới bây giờ vẫn là người tôi hối tiếc vì đã bỏ lỡ, là người duy nhất tôi từng muốn níu giữ, là người mà bây giờ khi quen ai đó vô thức tôi sẽ so sánh với anh.  Khoảng thời gian đó tới giờ đã là hai năm, thế mà thi thoảng nhớ lại tôi vẫn không vui nổi, chỉ trầm mặc rất lâu.

Anh ấy rời khỏi, cũng lấy đi nhiều dũng khí để tôi có thể yêu lại ai khác nhiều như anh. Có thể sau này tôi sẽ quên anh, nhưng sẽ không quên năm tháng ấy tôi từng yêu anh một cách ngông cuồng như vậy.. 


Trời Hà Nội vào thu, những cơn mưa vội vã, xác lá vàng chạy rơi đâu đó, khô khốc mà hoang vắng. Chiều mưa muộn, tôi ngồi uống cạn chai rượu thứ nhất, rồi khui tiếp chai rượu thứ hai. Chưa hết ly tôi ôm mặt khóc, ừ như bấy lâu nay chưa từng được khóc. Sao tôi lại nhớ anh đến thế. Tôi cố mím chặt môi, mà nước mắt tuôn trào, rồi đến khi không thể yếu đuối hơn khóc òa như điên dại…

Người đàn ông đáng để trân trọng, là khi dù biết quá khứ của người phụ nữ mình yêu có đau buồn ra sao, cũng sẵn sàng bỏ qua và bằng lòng chở che cho những tổn thương của cô ấy. Tôi hận kẻ làm đau mình, hận kẻ không hiểu mình, hận kẻ làm mình trao hết chân thành. Tôi thấy tim mình vẫn đau, suốt hai năm qua, và có lẽ còn đau nhiều ngày sau nữa…

Trong cơn men, bao kỉ niệm lại ùa về. Tôi và anh đã có một quãng thời gian yêu đương đẹp đẽ. Chúng tôi đã cùng nhau đi đến biết bao miền đất, cùng nhau nuôi bao ước mơ về một căn nhà nhỏ, nơi có vợ chồng và những đứa con. Cuộc sống sẽ hạnh phúc qua những ô cửa bé xíu và hàng hoa giấy anh tự tay vun trồng.

Đáng ra ngày ấy, đám cưới cổ tích của tôi sẽ diễn ra nếu như anh không nghe người ta nói tôi đã từng chung nhà với người yêu cũ. Anh nhìn tôi như một thứ rác rưởi trên đời, anh gào thét, chửi bới như điều tôi từng làm là một nỗi ô nhục với anh. Anh không chấp nhận chuyện tôi đã từng thuộc về một người đàn ông khác.

Đàn bà, như tôi, ai chẳng có một quá khứ. Không có quá khứ thì làm sao có hiện tại và tương lai. Trải qua cuộc tình đầu, tôi mạnh mẽ hơn, chín chắn hơn và cả tốt đẹp hơn. Tôi biết nhún, biết nhường trong tình yêu, tôi biết làm gì là tốt cho người yêu, tôi biết cách cùng nhau gạt bỏ cái tôi để tình yêu được bền vững… Tôi quặn lòng khi mỗi ngày nghe thấy anh sỉ vả quá khứ. Quá khứ của tôi không có lỗi. Nếu tôi có từng trao thân cho một người yêu nào đó, thì đó là sự lựa chọn của tôi ở thời điểm ấy. Anh đến sau, anh phải chấp nhận. Đó là sự sắp đặt của số phận. Còn nếu anh không chấp nhận, thì anh đi.


Quả thực anh đi thật. Dù tôi cố níu kéo, cố giải thích, cố xin anh bao dung nhường nào, anh cũng quyết đi. Đó là cũng một chiều mưa mùa thu như thế này, hai năm về trước. Tôi đã chạy theo anh, nhưng anh đã mặc kệ. Chiều mưa ấy, tôi đã tự đóng băng trái tim mình.

Giờ anh cũng đã là một phần quá khứ của tôi. Tôi cầm ly rượu trong tay mà lòng vẫn thấy đau đớn. Men say dường như không có nghĩa lý gì, giá nó có thể như một liều thuốc tế, để tôi quên đi cảm giác này.

Đã là đàn bà, có ai khi yêu mà toan tính? Chỉ biết, yêu là yêu thôi. Nếu như người đàn ông nào cũng muốn sở hữu đàn bà trinh nguyên thì trên đời này sẽ quá thiếu đàn bà. Nếu một người đàn ông, chỉ biết nhìn về quá khứ, mà không biết rằng đàn bà đang yêu anh với một trái tim nguyên vẹn, đó mới là điều thiệt thòi nhất.

Ngoài ô cửa kia, vào chiều mưa như thế này, có lẽ cũng có nhiều đàn bà đau khổ như tôi. Nếu đàn ông đã dày vò mình vì quá khứ, thì mình đừng để quá khứ thêm một lần nữa làm đau mình. Đàn bà, hãy quên quá khứ đi để hạnh phúc!

Theo Em đẹp

Nguồn:
Gặp nhà thông gia tương lai, bố mẹ tôi tái mặt rồi tiễn người, ném quà ra khỏi cửa

Gặp nhà thông gia tương lai, bố mẹ tôi tái mặt rồi tiễn người, ném quà ra khỏi cửa

Nếu đúng theo dự định thì khoảng ngày này năm nay sẽ là đám cưới của hai đứa, nhưng cuối cùng mọi chuyện lại đổ bể vì lý do không thể ngờ tới.
Nhân tình của chồng đến dọa, vợ đáp lại: ‘Làm bồ nên biết thân phận của mình đi’

Nhân tình của chồng đến dọa, vợ đáp lại: ‘Làm bồ nên biết thân phận của mình đi’

Tưởng cướp được chồng người mà đơn giản. Hạnh phúc đã không phải là của mình hà cớ chi cố gượng ép thêm cho mệt mỏi.
Câu hỏi đơn giản của con trai mà tôi điếng người không biết trả lời ra sao

Câu hỏi đơn giản của con trai mà tôi điếng người không biết trả lời ra sao

Nghe câu hỏi ngây thơ của con trai mà tôi nghẹn đắng trong lòng. Tôi không muốn nói dối con trai, nhưng thực sự tôi không biết phải trả lời như thế nào nữa.
Sau một ca cấp cứu, tôi mất luôn cả chồng

Sau một ca cấp cứu, tôi mất luôn cả chồng

Chúng tôi nhìn nhau, chẳng ai nói với ai tiếng nào nhưng trái tim tôi như đã vỡ vụn.
Nửa đêm bước vào phòng chị gái, tôi choáng váng với cảnh tượng quá bất ngờ

Nửa đêm bước vào phòng chị gái, tôi choáng váng với cảnh tượng quá bất ngờ

Tôi không thể tiếp tục đứng nhìn thêm một giây phút nào nên vội trở về phòng mình.
Tin hay đừng bỏ lỡ
Loading...
Trang chủVề đầu trang