Mình cứ lặng lẽ mà thương nhau, được không anh?...

Cuộc đời của hai ta vỗn hữu hạn nên cầu gì một tình yêu vô hạn phải không anh? Giờ đây, với em yêu thương hiện tại là quá đủ, chúng mình hãy bên nhau bình lặng như thế anh nhé, không ồn ào, không khoe mẽ, không phô trương và vội vã. Mình thương nhau đủ để bao dung cho quá khứ đã chẳng còn có thể đụng chạm vào hiện tại, đủ để thông cảm cho những nhọc mệt, những bộn bề mà mỗi ngày cuộc đời mang đến.

Em đã từng nghĩ em sẽ chẳng thể yêu thêm ai, sẽ chẳng bao giờ bản thân có thể tin tưởng thêm bất kỳ người đàn ông nào được nữa, nhưng dường như anh đã chứng minh cho em thấy em đã sai rồi. Có lẽ, chỉ khi nào con người chúng ta đã nhốt mình trong chuỗi ngày đơn độc quá lâu, thì mới hiểu ra rằng cái việc tìm được một nửa cuộc đời mình là một quá trình đôi khi rất khó khăn, nhưng kết quả đạt được thì luôn luôn là xứng đáng.

Mình cứ lặng lẽ mà thương nhau, được không anh?...

Cuộc sống ngày càng biến động, con người lại càng cuống cuồng theo những vòng xoáy ấy, và có lẽ tình yêu giữa người với người cũng cuồng vội theo thì phải. Người ta yêu nhau sao mà vội quá, chỉ vài câu tán tỉnh ngọt nhạt mà đã tác thành cho hai con người thành một đôi trong vài khoảnh khắc, vội vã trao nhau những câu thề nguyện đời đời như thể đã từng yêu nhau từ nghìn vạn kiếp trước.

Do em quá chậm chạp hay do cuộc sống hiện đại đã chẳng còn thứ tình yêu chậm rãi như em từng nghĩ? Con người hiện đại nên yêu nhau theo tốc độ số hoá vậy sao anh? Sáng là người lạ, mà đêm về đã trở thành tay ấp gối kề, chóng vánh đến lạ, anh nhỉ?!

Mình cứ lặng lẽ mà thương nhau, được không anh?...

Trước khi gặp được anh, em cũng đã từng mong mỏi có một tình yêu như bố mẹ em, mong ước có một tình yêu bình lặng mà bền vững như của bố mẹ mà em thường được nghe kể. Một tình yêu giản dị nhưng chân thành đủ để đi đến một cái kết viên mãn tựa cuộc hôn nhân bền vững của nhân gian.

Hiện tại, guồng quay của cuộc sống đã khiến em suy nghĩ lại, những năm tháng vội vã đi qua, chớp mắt một cái bàn tay bên mình có lẽ đã là bàn tay của người khác. Đôi khi, em thấy mệt mỏi quá, không phải do anh đâu, em chỉ mệt mỏi vì những tất bật của cuộc sống thường nhật, của những suy nghĩ về tương lai sau này của chúng mình, liệu em có còn đủ thời gian để nắm tay anh đi đến trọn vẹn cuộc đời này hay không? Thật ngờ nghệch phải không anh?!

Cuộc sống của em phần nhiều là ở mạng xã hội, nơi mà em có thể ẩn giấu mình để lặng nhìn cuộc đời của những người khác. Cuộc sống hiện đại, cái thời đại mà cặp đôi nào cũng muốn cho cả thế giới này biết họ đang hạnh phúc thế nào, yêu nhau mặn nồng ra sao. Bất cứ điều gì cũng có thể mang lên mạng xã hội để chứng minh kết quả bài toán tình yêu của họ, để người ngoài nhìn vào sẽ thấy ghen tỵ với tình yêu quá đỗi hoàn hảo ấy, đôi khi em cũng thấy mừng cho những con người ấy vì tình yêu đâu phải người nào cũng dễ dàng có được, nhưng cũng thật buồn khi có những mối quan hệ khác, những tình yêu nhìn vào tưởng rằng có thể chết đi vì người mình yêu thì vài ngày sau đã chẳng còn thấy 2 người trong danh sách bạn của nhau, những tấm hình tưởng rằng là mãi mãi nay cũng chẳng còn dấu tích nào. Họ lặng lẽ rời bỏ cuộc đời nhau và lại vội vã đi tìm một nửa-cuộc-đời-mãi-mãi khác.

Mình cứ lặng lẽ mà thương nhau, được không anh?...

Cuộc sống hiện đại, có những con người lại chẳng muốn bận lòng để mà thương yêu ai, nhưng lại "khao khát" được thể hiện với đồng bạn rằng mình hấp dẫn, hoặc đôi phần là lấy những mối tình ra làm thành tích để cao mặt với người khác. Tình cảm như vậy thì liệu tồn tại được bao lâu, anh nhỉ?

Hôm nay, chia tay người này lên mạng đăng vài status đau đớn, buồn khổ, vậy mà ngày mai đã lại trong tay người khác với những hình ảnh hạnh phúc rạng ngời. Sao con người hiện đại lại hời hợt đến thế vậy anh?

Chúng mình đừng yêu nhau như họ anh nhé! Cuộc sống lo toan đã đủ xô bồ, vậy thì cớ gì em và anh lại phải làm nhau thêm mệt lòng khi bên nhau vài ngày ngắn ngủi, tại sao lại phải tạo cho nhau thêm quá nhiều áp lực khi ngắm nhìn nhau bên mâm cơm đạm bạc!

Mình cứ lặng lẽ mà thương nhau, được không anh?...

Em biết, em là kẻ sống nhiều vì những chuyện đã qua, nhưng em hiểu quá khứ đã dừng lại và anh mới là hiện tại, nên em vẫn sẽ muốn ở bên anh của hiện tại. Bên anh, em có thể tạm gác những rộn nhịp của cuộc sống thường ngày bên ngoài cánh cửa, em có thể nhìn ngắm khuôn mặt anh vì em mà rạng rỡ. Và, em hiểu anh cũng cảm thấy như vậy, nên chúng mình cứ yêu nhau bình yên như thế anh nhé!

Em không thể gặp mặt anh mỗi ngày, xin lỗi anh vì điều đó nhé người em thương. Nhưng, em luôn mong chờ đến cái khoảnh khắc được ôm anh sau những ngày dài xa cách, em luôn mong chờ được dựa vào anh để thở dài hết những buồn phiền ra khỏi buồng phổi sau những ngày sống ẩn mình trên mạng xã hội.

Em muốn nằm dài trên ban công lộng gió cùng anh để cảm thấy đời chẳng có mấy mệt mỏi.

Em luôn muốn ngồi nghe anh đánh vài bản nhạc bằng chiếc ghi ta cũ kỹ, lắng nghe giọng hát có đôi phần như chú vịt đực nhưng vẫn quá đỗi hạnh phúc. Cuộc đời của hai ta vỗn hữu hạn nên cầu gì một tình yêu vô hạn phải không anh?

Giờ đây, với em yêu thương hiện tại là quá đủ, chúng mình hãy bên nhau bình lặng như thế anh nhé, không ồn ào, không khoe mẽ, không phô trương và vội vã. Mình thương nhau đủ để bao dung cho quá khứ đã chẳng còn có thể đụng chạm vào hiện tại, đủ để thông cảm cho những nhọc mệt, những bộn bề mà mỗi ngày cuộc đời mang đến.

Em muốn được yên bình khi bên anh, và cùng anh đi đến cuối cuộc hành trình, nên chúng mình cứ lặng lẽ mà thương nhau, anh nhé!

Nguồn: https://guu  .vn/myguu/huyhai/minh-cu-lang-le-ma-thuong-nhau-duoc-khong-anh-6tDpmWqEKpIre  .html
"Tóm gọn" 9 bí mật vàng cho một cuộc hôn nhân hạnh phúc

"Tóm gọn" 9 bí mật vàng cho một cuộc hôn nhân hạnh phúc

"Chuyện ấy" trong hôn nhân rất quan trọng nhưng sự thực một cuộc hôn nhân hạnh phúc cần nhiều hơn thế...
Chuyện có thật của cô vợ tự thú với chồng trót "tình một đêm" với người cũ và cái kết ngoài sức tưởng tượng

Chuyện có thật của cô vợ tự thú với chồng trót "tình một đêm" với người cũ và cái kết ngoài sức tưởng tượng

Sau khi phạm sai lầm là ngoại tình, người phụ nữ này với cảm giác tội lỗi xâm chiếm đã chọn cách tự thú với chồng...
Mùa hoa bỏ lại - Phần cuối: Chẳng ai thuộc về ai

Mùa hoa bỏ lại - Phần cuối: Chẳng ai thuộc về ai

Duy chăm chú theo từng giọt chảy, cất lời: “Nếu tôi nói đêm hôm đó chúng tôi không đi quá giới hạn thì anh có tin không?”. Quân cười khẩy: “Tin hay không để làm gì, người cũng xa quá rồi. Cả tôi và...
Truyện tranh: Vợ chồng trẻ sẽ phải gật gù với bí kíp nắm tay nhau lúc đầu bạc của cặp tình già

Truyện tranh: Vợ chồng trẻ sẽ phải gật gù với bí kíp nắm tay nhau lúc đầu bạc của cặp tình già

Những năm đầu chung sống, không có quá nhiều cặp vợ chồng hòa hợp ngay lập tức mà phải sau một thời gian, kèm theo một chút bí quyết, mọi chuyện mới đi vào "quỹ đạo"......
Đến cả khoảng không cũng mang hình hài nỗi nhớ, thì nhìn về phía nào cũng chỉ thấy một trời thương...

Đến cả khoảng không cũng mang hình hài nỗi nhớ, thì nhìn về phía nào cũng chỉ thấy một trời thương...

Hình như hôm nay miền Bắc ấm lên rồi anh nhỉ? Mà sao em vẫn cảm thấy xung quanh mình thật lạnh lẽo, cơn lạnh như cứa vào da thịt, vào tim em vậy. Và em lại nhớ anh, nhớ vòng tay ấm áp ấy vẫn luôn c...
Tin hay đừng bỏ lỡ
Loading...

Chưa có bài viết nào

Chưa có bài viết nào

Trang chủVề đầu trang