Nếu xa anh, chắc rằng em sẽ gào thét trong nỗi cô đơn...

Nếu bây giờ em đủ mạnh mẽ để không quay lại nhìn anh, có phải sau này em sẽ có cơ hội để được hạnh phúc không?

 “Nếu lọ lem quay lại nhặt chiếc giày thì cô ấy đã không có cơ hội trở thành công chúa. Vậy nên đừng nuối tiếc những gì đã qua.. Vì biết đâu tương lai sẽ trả lại cho ta những gì đã mất”…


Nếu bây giờ em đủ mạnh mẽ để không quay lại nhìn anh, có phải sau này em sẽ có cơ hội để được hạnh phúc không? Em biết, là đàn ông, lòng tự trọng là thứ không thể thiếu, thế nhưng đối với em, anh cũng cứ giữ khư khư cái lòng tự trọng chết tiệt ấy bên mình như thế sao?

Tại sao nếu có rắc rồi thì hoặc là em sẽ làm lành hoặc là chúng ta sẽ cùng im lặng? Tại sao chuyện gì cũng là anh nghĩ cho bản thân trước? Vậy có phải bây giờ em im lặng thì chúng ta sẽ vĩnh viễn không nói gì với nhau? Anh sẽ không xin lỗi? Sẽ không níu kéo?

Đôi lúc em thật sự thấy bản thân quá khờ, rõ ràng là em biết bởi vì anh không cần em nên dù sai hay đúng cũng chẳng cẩn thiết phải mở lời ra xin lỗi. Rõ ràng em hiểu nhưng rồi cũng không thể chia tay, rồi cũng nhắm mắt xin lỗi anh. Em hy vọng anh thay đổi, hy vọng anh sẽ biết thương em hơn, vậy nên em vẫn chờ, vẫn kiên nhẫn thiệt thòi về mình. Nhưng có phải một năm là quá đủ để cho anh cơ hội rồi không?


Em chỉ là một cô gái nhỏ bé, cô đơn giữa thành phố ồn ã. Em đã gặp và yêu anh trong cảm giác luôn sợ mất đi một hơi ấm. Sài Gòn không có mùa đông, nhưng đôi lúc giữa dòng đời xuôi ngược, em thấy lạnh lẽo gấp bội. Em đã từng trải qua mối tình đầu đau khổ, yêu mãnh liệt và bị phản bội. VÌ thê, em yêu anh như một đức tin, mà em đã nghĩ mình sẵn sàng làm tất cả để giữ được tình yêu của anh?

Có phải em đang mù quáng không? Nếu một ngày nào đó anh đang tâm ra đi, em phải làm sao, em có thể đứng lại nhìn anh rời xa em, em có đủ mạnh mẽ mà buông tay để anh ra đi không anh? Hay em để mặc cho nước mắt mình tuôn rơi, yếu đuối nắm chặt bàn tay anh xin anh đừng rời xa em.


Em đã nghĩ đến một ngày, nếu em tự rời xa anh, xa thành phố này thì sao nhỉ? Có lẽ em sẽ trốn trong một góc nhà để khóc thút thít. Em sẽ đau đớn, gào thét trong nỗi cô đơn riêng mình em. Em sẽ lại suy sụp, hành hạ bản thân như ngày chia tay tình đầu…Em sẽ lại thảng thốt khi nhìn thấy bóng một người nhang nhác giống anh…

Anh biết không? Em yêu anh với tất cả tình yêu của một cô gái dại khờ, yêu thật đấy, thương thật đấy mà cũng nghẹn lòng thật đấy. Em biết, em cần anh, hơn anh cần em. Em cũng biết tình yêu chỉ đẹp khi có sự tự nguyện bên nhau từ hai phía. Em chỉ có thể hạnh phúc khi em cho đi và nhận lại, chứ không phải chỉ có mỗi mình em cố gắng, mỗi mình em trao yêu thương. Ôi, tình yêu của em, một tình yêu dại dột!

Theo Em đẹp

Nguồn:
Gặp nhà thông gia tương lai, bố mẹ tôi tái mặt rồi tiễn người, ném quà ra khỏi cửa

Gặp nhà thông gia tương lai, bố mẹ tôi tái mặt rồi tiễn người, ném quà ra khỏi cửa

Nếu đúng theo dự định thì khoảng ngày này năm nay sẽ là đám cưới của hai đứa, nhưng cuối cùng mọi chuyện lại đổ bể vì lý do không thể ngờ tới.
Nhân tình của chồng đến dọa, vợ đáp lại: ‘Làm bồ nên biết thân phận của mình đi’

Nhân tình của chồng đến dọa, vợ đáp lại: ‘Làm bồ nên biết thân phận của mình đi’

Tưởng cướp được chồng người mà đơn giản. Hạnh phúc đã không phải là của mình hà cớ chi cố gượng ép thêm cho mệt mỏi.
Câu hỏi đơn giản của con trai mà tôi điếng người không biết trả lời ra sao

Câu hỏi đơn giản của con trai mà tôi điếng người không biết trả lời ra sao

Nghe câu hỏi ngây thơ của con trai mà tôi nghẹn đắng trong lòng. Tôi không muốn nói dối con trai, nhưng thực sự tôi không biết phải trả lời như thế nào nữa.
Sau một ca cấp cứu, tôi mất luôn cả chồng

Sau một ca cấp cứu, tôi mất luôn cả chồng

Chúng tôi nhìn nhau, chẳng ai nói với ai tiếng nào nhưng trái tim tôi như đã vỡ vụn.
Nửa đêm bước vào phòng chị gái, tôi choáng váng với cảnh tượng quá bất ngờ

Nửa đêm bước vào phòng chị gái, tôi choáng váng với cảnh tượng quá bất ngờ

Tôi không thể tiếp tục đứng nhìn thêm một giây phút nào nên vội trở về phòng mình.
Tin hay đừng bỏ lỡ
Loading...
Trang chủVề đầu trang